bi kịch

09/01/202412:49:00(Xem: 2632)
bong nam 12-15
Minh họa: Đinh Cường

 

sự tàn bạo

hình dung

chiếc nôi bé, hòn than to nhìn vào mặt lương tâm nhân loại

 

trái tim run rẩy nói

lời tiên tri sống

Ác sẽ không giật được chiến thắng sau cùng

 

chúng ta nghe tiếng ồn

xe tăng tiến về nơi con tin giam giữ

trên kiến trúc, trên đầu trần, đạn pháo rơi xuống cùng tốc độ

không bao giờ nữa, quân khủng bố

bằng mọi giá. không

 

đạn pháo rơi

cùng tốc độ, ngày đêm

trẻ ngờ ngạc kéo lên từ gạch vụn

cạn đã lâu, sữa ấm

bụi và máu, nơi trí nhớ bắt đầu

 

nằm cạnh nhau

người thân cùng người lạ

phước nếu được ngủ yên trong mồ chung đó

khi nhà thương bỏ trống và xe ủi đi qua

 

chúng ta vẫn đang nghe

      nhưng tiếng ồn làm màng nhĩ ta rách đi một nửa

chúng ta vẫn nhìn

nhưng tàn ác chói chang làm mắt ta chỉ một nửa hé ra

 

chảy từ bắc xuống nam

con rạch. và ngược lại

ầm ầm dòng suối

tung tóe văng những tinh thể hận thù

 

không còn sức hấp thu

nghiêng đầu

câu kinh và con rắn

một thời cho hoà bình một thời cho chiến tranh

một thời cho đột công một thời cho tận diệt

 

lời tiên tri vẫn sống

nhưng để bảo vệ mình, trái tim run sợ đã tê đi

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.