Thơ Nguyễn-hòa-Trước

14/10/202308:53:00(Xem: 2188)

collContempArt_LK_REP_001a

Nhớ dáng thu băng rừng

lũy mây chào rất khẽ

cổ tích ru đã từng

triệu trang lời có lẻ                                                        

 

Bằng nôn nao em nhớ

trải dịu dàng lên hoa

giọng hát trầm thêm độ

ủi an đám cỏ già

gió nương luồng hớn hở

vấu cạnh vì sao xa.

 

Thở xuống bơm đất lầy

xòe nụ giữa tay gầy

vỗ trên cái ngủ đầy.

 

Hồng nhi đêm nằm lá

chóp nhú ánh tinh vân

rộn ràng sóng vô âm

vàng rơm chấm sữa nhũ.

 

Không gian ngừng nước kiệu

thời gian áo thoát hồn

đông đá màn hóa thân

cột phù điêu ảo diệu.

 

Móng thảo đồng thỏ mượn

nai gạc chở rêu mưa

trời thiếu lưỡi mùa hơ;

 

răng tươi môi chúm vừa

bếp hồng em hãy đượm.

 

Đuôi diều óng ả: thu

ghé đồi sim quạnh quẽ

sấm rêm tràng thỏ thẻ

nuôi thần cốt hoang vu.

 

 

Hạt này em nhặt được

mép tóc bờ chải ngược

đợi từ thu nào trước

bay từ muôn hướng vào;

 

lung linh một điểm rối

ngón nhón chửa nhôn nhao

địa thiên tràn nhạc nổi!

 

Xác cân thể cội bông

phổi reo thể dạ cầm

mắt nhìn thể thủy ngân.

 

Từ thinh không thu gọi

vào tâm thông thu dội.

 

– Nguyễn-hòa-Trước

(10-2023)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.