Hôm nay,  

Song Ngữ: The Terrible Burden Of A Skin Color / Khốn Khổ Một Màu Da

06/06/202008:59:00(Xem: 8071)
blank
 

THE TERRIBLE BURDEN OF A SKIN COLOR
 

Loc Vu, San Jose

  

In 1926, almost a century ago, this country designated a week in February as the Negro History Week. About 50 years later, many in the US thought one week was not long enough and decided to call the entire month of February as the African American History Month. The name pays tribute to the origin of this race, but to be fair, Black Americans have continued to experience considerable hardship. Regardless whether the white policeman was right or wrong, or whether the black man was good or bad, the image of a white man pressing his knee on the neck of a black man lying on the ground until he suffocated resembles scenes from the era of slavery even 300 years ago from the nation’s founding.

 

At the time, the founding fathers of the United States drafted a Constitution with noble proclamations about the equality of man that resonated all the way to the moon and the stars. The young country endured much suffering and countless lives were lost, including during the Civil War, when for 3 long years heroic white men and some former slaves killed each other by the hundreds of thousands, only to have white men suffocating black men 150 years later. Today, NASA regularly transports people into space and back. As their next step, they plan to send the first woman to the moon as a rest stop on the way to Mars. America’s progress moves at a stunning pace with hundreds of satellites monitoring us from space. Yet, black people still must resort to marches and occasionally violence to demand basic equality and justice.

 

The terrible burden of a skin color!

 

So tragic! What have the young people of all colors outside the White House done that our ‘beloved president’ threatened to sic ferocious dogs to deal with them? What crime did they commit? He even went so far as to criticize state governors for being ‘weak’ and to order the use of guns and bullets against looters. No decent American soldiers would have the heart to open fire on citizens just for breaking into grocery stores to steal rather worthless things.

 

The terrible burden of a skin color indeed!

 

All through this past week, politicians, community leaders, business leaders and billionaires, of all colors, have spoken out to chastise the blacks, most likely destitute folks, who took advantage of the situation to loot stores but in reality, weren’t able to steal much of value. At the same time, many young people of all colors protested peacefully against the germ of racism that has spread throughout society. As for those who burn down buildings, vandalize cars and loot stores, they also represent the anger of the people. Those in position of wealth and power, regardless of skin colors, need to listen to these voices of anger from all levels of society. Sooner or later, the police and military will surely put down all protests and looting. But thanks to the media, through radio, TV and the internet, these flames of anger, the broken shop windows, the lawful and orderly marches, have been brought straight into our cozy living rooms for all of us to ponder upon.

From evil deeds comes goodness. 

 

Does anyone really like breaking shop windows?

Does anyone really want to send their children to vandalize cars on the street?

Does anyone really want to spend all night protesting just so that blacks could breathe?

And who, from the safety of his own home, would want to sic dogs to attack those protesting outside?

 

After 300 years, a skin color must still bear a terrible burden in this country. Even though America is about to build bases on the moon to send rockets to Mars, we still have an urgent need of a President Lincoln to bring us together. We need a government of the people, by the people, for the people. A government to unite the country. A government that does not use its military to ‘deal with’ its people. We need a government that does not put burdens on any skin color.

 

Vũ Văn Lộc, pen name Giao Chỉ, served as Colonel in the Army of the Republic of Vietnam prior to 1975. Coming to the United States as a refugee at the end of the war, he was among the first Vietnamese Americans to lead a social service non-profit organization, the IRCC (Immigrant Resettlement and Cultural Center). He later founded the Viet Museum in San Jose's History Park. He is the author of several books, including Cõi Tự Do, published shortly after his arrival in the US. His articles appear frequently in Vietnamese publications in the US.

 

Thắng Đỗ is a board member of PIVOT (The Progressive Vietnamese American Organization). He translated and adapted the Vietnamese original into English, with permission of the author.

 

  

Khốn khổ một màu da.

Giao Chỉ, San Jose

  

Cách đây gần 100 năm, năm 1926 nhân loại dành một tuần lễ của tháng 2 gọi là tuần lễ của người da đen. Khoảng 50 năm sau, tuần lễ không đủ dài ngay tại nước Mỹ nên người ta gọi cả tháng hai là tháng của người Mỹ gốc Phi Châu. Danh hiệu lấy từ nguồn gốc cho văn vẻ nhưng xem ra dưới cái nhìn của mọi người sắc tộc, da đen sống ở Mỹ cũng vẫn có phần vất vả. Bất kể anh cảnh sát da trắng hay dở ra sao, bất kể anh Mỹ đen xấu tốt thế nào, cái hình ảnh ông Mỹ trắng lấy đầu gối chèn cổ ông Mỹ đen nghẹt thở gửi cho toàn thế giới, tưởng chừng Hoa Kỳ đang diễn lại cảnh tượng chế độ nô lệ 300 năm trước của thời kỳ lập quốc.

Thời đó, các tiền nhân của Hiệp chúng quốc ban hành bản hiến pháp thần thánh với những tuyên ngôn làm sao xuyến cả trăng sao về chuyện con người bình đẳng. Biết bao nhiêu đau thuong nhân loại đã trải qua bao gồm cả cuộc nội chiến Nam Bắc Hoa Kỳ với những người da trắng anh hùng và một số cựu nô lệ giết nhau suốt 3 năm dài chết hàng trăm ngàn để rồi đến ngày nay da trắng vẫn làm cho da đen không thở được. Ngày nay NASA thường xuyên đưa đón người lên vũ trụ. Kỳ tới các khoa hoc gia không gian sẽ phóng cả phụ nữ Hoa Kỳ lên mặt trăng tạm nghỉ để chuẩn bị chuyến đi từ mặt trăng lên thăm sao Hỏa. Sự tiến bộ thần kỳ của nước Mỹ hiện đang có hàng trăm vệ tinh canh gác ngoài bầu khí quyển của địa cầu mà sao dân da đen vẫn còn phải lợi dụng cuộc biểu tình chống kỳ thị để đập phá các nhà hàng để đem về nhà các vật dụng thực sự chẳng đáng giá so với bản án nặng nề về cả tinh thần lẫn pháp lý.      
 

Khốn khổ cho một mầu da.

Đau thương thay! Những thanh thiếu niên Hoa Kỳ đủ các sắc tộc biểu tình quanh Bạch Cung đã làm gì nên tội mà vị tổng thống thân yêu của nước Mỹ phải hăm dọa sẽ thả chó rất hung dữ ra giải quyết? Ông còn chê bai các thống đốc yếu đuối và cho chỉ thị nếu có cướp bóc là phải dùng súng đạn. Những chiến binh anh hùng của nước Mỹ nỡ lòng nào mà nổ súng bắn dân vào các tiệm tạp hóa ôm ra những mở hàng thực sự chỉ đáng bỏ đi?
 

Thật khốn khổ cho một màu da.

Suốt tuần qua, các chính khách, các nhân sĩ, các đại gia, các nhà tỷ phú kể cả da trắng lẫn da đen đều lên tiếng mắng mỏ đám dân đen trăm phần trăm là nghèo đói đã lợi dụng hoàn cảnh ra tay đập phá các cửa hàng và thực sự không lấy được những gì đáng giá. Vẫn có rất nhiều tuổi trẻ nam nữ đủ màu da biểu tình ôn hòa để bày tỏ thái độ với mầm dịch kỳ thị tràn ngập trong xã hội. Nhưng ngay cả đám phá hoại đốt nhà, đập xe và hôi của thực sự cũng là những tiếng nói công phẫn của dân chúng. Nếu quý vị là những người cả trắng lẫn đen đang sống trong giai cấp cao sang quyền quý cũng rất cần phải lắng nghe những tiếng nói cổng phẫn của hạ từng xã hội. Chắc chắn rằng rồi đây với cảnh sát và quân đội, các cuộc biểu tình và cướp phá rồi cũng được dập tắt. Nhưng thực sự chính nhờ truyền thông, TV và hệ thống Mạng toàn cầu những ngọn lửa công phẫn, những tấm kính nhà hàng bị đập phá, những bước chân biểu tình ôn hòa đã được đưa đến những phòng khách ấm cúng từng gia đình để mọi người cũng suy nghĩ.
 

Ở trên đời này, chính những cái xấu sẽ làm ra những điều tốt.

Ai muốn đóng vai đi đập phá các cửa kính nhà hàng sang trọng?

Ai muốn cho con cái đi đập phá các xe hơi dọc đường?

Ai muốn đi biểu tình suốt đêm để đòi hỏi cho dân da đen được thở?

Và ai ngồi trong nhà còn định sua chó dữ ra cắn những kẻ nổi lửa ngoài đường?
 

Đất nước này sau 300 trăm năm vẫn khốn khổ vì một màu da. Ngày nay dù Hoa Kỳ sắp sửa xây nhà trên mặt trăng để bắn hỏa tiễn lên Sao Hỏa nhưng chúng ta vẫn rất cần ông tổng thống Lincoln để hàn gắn đất nước. Một chính quyền bởi dân do dân và vì dân. Một chính quyền thực đoàn kết toàn dân. Một chính quyền không sản xuất ra những người dân trộm cướp và một chính quyền không dùng lính đàn áp dân. Chúng ta cần một chính quyền không để cho những màu da khốn khổ.
 

Vũ Văn Lộc, bút hiệu Giao Chỉ, từng giữ chức Đại tá trong Quân lực Việt Nam Cộng Hòa trước 1975. Tị nạn ở Mỹ sau khi cuộc chiến kết thúc, ông là một trong những người gốc Việt đầu tiên điều hành một cơ quan thiện nguyện, IRCC (Immigrant Resettlement and Cultural Center). Sau này, ông sáng lập Bảo tàng Thuyền nhân trong History Park ở San Jose. Ông đã cho ra mắt nhiều tác phẩm kể cả Cõi Tự Do, viết chỉ vài năm sau khi đặt chân đến Mỹ. Các bài viết của ông có mặt thường xuyên trên các phương tiện truyền thông ở Mỹ.

 

Thắng Đỗ là thành viên Hội đồng Quản trị của PIVOT (Hội Người Mỹ Gốc Việt Cấp Tiến). Ông chuyển ngữ bản gốc tiếng Việt sang tiếng Anh, với sự đồng ý của tác giả.

 

 




Ý kiến bạn đọc
24/06/202023:51:14
Khách
Chỉ có Trump là người có khả năng cú giúp cho Tự do Độc lập cho USA. Chúng ta bỏ chạy CSVN nhưng không ngờ đã bị CS mới Hồ Ba Ma muốn gây dựng xung đột cho dân đen vùng lên để đảo chánh lật đổ Capitalism. Tất cả những sự̣ kiện gần đây đã làm cho người Việt chân chính rất buồn lòng vì CS mới ở Mỹ đã nghe theo Hồ Ba Ma để mong lật đổ tượng đài lịch sử và còn muốn lật đổ cả tượng chúa Jesus trong tương lai. DemoncRats chính là đàng CS ở Mỹ đang đe giọa cho tương lai người Việt sắp gập lại hay tái ngộ CS và có những người ngu đã tin theo bọ̣n CS này
08/06/202002:35:56
Khách
Every race, every community has good men, women as well as bad ones. Don't use single event to generalize that the whole race, the whole community is!

Not because a bad Vietnamese colonel wrote something, we assume that all Vietnamese people have the same IQ as he does?

The racist incidents happened in both Democrat and Republican administrations! "We need... A government that does not use its military to ‘deal with’ its people." Do you think the looter that President Obama once called the "thugs" cannot be dealt with by our military? Just let the bad guys do what they want?
06/06/202023:32:03
Khách
Chính quyền do dân, vì dân là chủ nghĩa xã hội. Đích thị là cộng sản.
06/06/202022:18:53
Khách
Chắc chắn rằng tôi không thể nào đồng ý việc dùng đầu gối chận cổ cho đến chết người .Tôi cũng cực lực lên án những kẻ cướp giựt,đốt xe,đốt nhà vá vô cớ hành hung đập xe người qua đường,Tôi cũng mong công lý phải tỏa sáng cho cái chết của một ông xép cảnh sát trên bay mươi tuổi bị bọn hôi của giết chết.Thế nhưng,theo cách suy nghĩ của tôi,trong cái đám bạo loạn nầy đã có nhiều kẻ xấu chen vào và lèo lái.Chính hình ảnh những đám cháy,những cướp giựt ,sát nhân đó đã làm mất đi rất nhiều tính chính danh của những cuộc biểu tình đòi "Công lý".Không thể đòi công lý cho một người mà ra tay giết chết nhiều người !Không thể đòi bình đẵng giữa con người với nhau mà gây ra hoảng loạn,mất mát tài sản,oán hờn (và đào sâu) giữa người với người.Chúng ta có Miệng,tại sao không dùng ngôn ngữ ?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiểu rõ về bảo hiểm, quyền lợi và cách sử dụng dịch vụ y tế là điều cần thiết để mỗi người có thể chủ động hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình.
Vừa được hay tin nhà văn Doãn Quốc Sỹ đã ra đi trong sự tĩnh lặng của một tâm hồn lớn. Tâm hồn tồn trữ sự bình an của thiền thực dụng qua sự sinh hoạt hằng ngày như là “vô công dụng hạnh.”
Trong buổi điều trần tại Thượng Viện vào ngày 9 tháng 9 năm 2025 về vấn nạn tham nhũng trong khoa học (corruption of science), một nhóm nhân chứng đã trình bày một nghiên cứu chưa được công bố và đưa ra một lời tuyên bố hùng hồn. Họ cho rằng đây chính là bằng chứng quan trọng cho thấy vắc-xin làm tăng cơ nguy mắc các bệnh mãn tính ở trẻ em. Nghiên cứu này thậm chí còn sắp xuất hiện trong một bộ phim được quảng bá rầm rộ mang tên “An Inconvenient Study” (dự kiến phát hành vào đầu tháng 10 năm 2025).
Tại Detroit, thành phố từng là biểu tượng của ngành công nghiệp xe hơi Mỹ, một cuộc khủng hoảng thầm lặng đang diễn ra trong các trường học: hàng ngàn học sinh, từ những đứa trẻ mẫu giáo đến học sinh khối K12, thường xuyên nghỉ học. “Nghỉ học thường xuyên” (chronic absenteeism) tức là nghỉ học ít nhất 10% số ngày học trong năm (tương đương 18 ngày đối với năm học 180 ngày). Hiện tượng này đã gia tăng mạnh mẽ trong thời kỳ đại dịch COVID-19 và vẫn đang là một vấn đề nhức nhối.
Có một câu hỏi thường trực trong tâm trí người tiêu dùng là: “Nên chọn rau củ quả tươi hay đông lạnh?” Trái với quan niệm phổ biến cho rằng đồ đông lạnh chưa ít chất dinh dưỡng hơn đồ tươi, các nghiên cứu khoa học và nhiều chuyên gia lại cho thấy một bức tranh khác, phức tạp và thú vị hơn nhiều. Một nghiên cứu đã so sánh giá trị dinh dưỡng của nhiều loại thực phẩm như bắp, cà rốt, bông cải xanh (broccoli), rau cải bó xôi (spinach), các loại đậu, đậu xanh, dâu tây (strawberries) và dâu xanh (blueberries) ở hai dạng đồ tươi và đồ đông lạnh. Kết quả cho thấy lượng vitamin trong rau củ quả đông lạnh “tương đương hoặc thậm chí cao hơn” so với rau củ quả tươi. Các nghiên cứu khác cũng xác nhận rằng sự khác biệt lớn về hàm lượng dinh dưỡng giữa hai loại thực phẩm này chỉ xảy ra khi rau củ quả tươi bị mất dưỡng chất sau vài ngày để trong tủ lạnh.
Đi bộ là một trong những hình thức vận động đơn giản và phổ biến nhất để giữ sức khỏe. Thế nhưng, chỉ cần thử bước lùi vài bước, lợi ích thậm chí còn nhiều hơn. Đi bộ kiểu ngược về phía sau, đi lùi, hay còn gọi là “retro walking,” đang ngày càng thu hút sự quan tâm của giới nghiên cứu và thể thao. Không chỉ giúp cải thiện thăng bằng, phương pháp này còn kích thích những nhóm bắp thịt ít được sử dụng và thậm chí còn có tác dụng tích cực đến não bộ.
Sự sống trên Trái Đất tuy phức tạp nhưng lại được hình thành từ một số ít thành phần cơ bản. Chẳng hạn, DNA và RNA của chúng ta chỉ được cấu tạo thành từ năm nucleobase, trong khi khoảng 90.000 loại protein khác nhau trong cơ thể đều được tạo nên từ 20 loại axit amin. Mẫu vật mà tàu vũ trụ OSIRIS-REx đem về trái đất từ tiểu hành tinh Bennu cho thấy sự hiện diện của cả 5 loại nucleobase – adenine, guanine, cytosine, thymine và uracil, cùng với các chất khoáng chưa từng thấy trước đây trong đá ngoài vũ trụ. Kết quả nghiên cứu, được công bố trên tạp chí Nature Astronomy, còn cho thấy Bennu chứa nhiều loại muối khác nhau, vốn được cho là có vai trò quan trọng trong giai đoạn sơ khai của sự sống.
Dopamine, thường được mệnh danh là “hormone hạnh phúc,” từ lâu đã được xem như nguồn cơn của những cảm xúc vui vẻ, phấn khởi sau những lần mua sắm thỏa thích hay thưởng thức một tô phở ngon lành. Sự quan tâm đối với dopamine được thể hiện rõ ràng qua hàng ngàn clip trên TikTok, mọi người chia sẻ cách điều chỉnh dopamine, từ việc tìm cách tăng cường hoặc hạn chế dopamine hàng ngày, cho đến các khái niệm như “cao trào dopamine” (dopamine rushes), “thiếu hụt dopamine” (dopamine withdrawals), “cai dopamine” (dopamine fasts), hay “tái thiết lập dopamine” (dopamine resets).
Trong cuộc sống tất bật hàng ngày để mưu sinh, có người luôn thấy mình không có đủ thời gian để nghỉ ngơi và giải trí. Thậm chí có người làm ‘đầu tắt mặt tối’ cả đời mà vẫn không thấy đủ. Họ muốn có thêm thì giờ để làm những việc mình thích. Nhưng khổ nỗi, mỗi ngày chỉ có 24 giờ, mỗi năm chỉ có 12 tháng, và những người sống hơn 100 tuổi thì chẳng có mấy ai? Tuy nhiên, làm việc nhiều quá sẽ dễ đưa tới căng thẳng về thể chất và tinh thần để rồi kéo theo nhiều hệ quả tiêu cực, mà trong đó có việc sút giảm năng suất lao động và bệnh hoạn. Những nghiên cứu của y học ngày nay đã cho chúng ta thấy điều đó và khuyên con người nên có thì giờ cho sự nghỉ ngơi và giải trí.
Với lượng thông tin khổng lồ trong tầm tay, ngày nay chúng ta thường có xu hướng đọc lướt để tiếp nhận nội dung nhanh chóng. Nhưng các chuyên gia nghĩ gì về thói quen đọc này—và liệu bạn có nên thay đổi cách đọc của mình?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.