Hôm nay,  

Tro Bay Theo Gió

08/05/201919:35:00(Xem: 4901)

Cả đoàn người áo tràng nâu của Thiền viện Sùng Nghiêm do Ni sư Thích Nữ Chân Thiền –tụ trì – và sư em Thích Nữ Chân Diệu dẫn đầu , đi bộ chầm chậm từ Cảng Newport Beach ra bến tàu nhỏ để rãi tro  cho Ni sư Thích Nữ Chân Liên , viên tịch ngày Sept-10-2018 .Ni sư Chân Liên tu tại Thiền viện Sùng Nghiêm cũng gần hai mươi năm qua . Người rất hiền lành vui vẻ , ngồi thiền rất mghiêm mật , không bỏ sót đêm nào .Ni sư Chân Thiền thường hay khen ngợi cô và khuyến khích các đạo hữu noi theo gương cô Chân Liên mà công phu . Mấy năm nay tuổi càng cao sức khỏe của cô Chân Liên xuống dốc thấy rõ . Mấy lần phải đưa đi cấ cứu  và nằm ở Bịnh viện hàng tháng.Thân nhân ruột thịt của sư cô xin rước về nhà ở San Diego dưỡng bịnh . Nhưng ni sư cương quyết từ chối với người cháu gái và quyết ở lại tu ở Sùng Nghiêm cho đến ngày cuối đời . Và Ni sư đã thanh thản ra đi trước sự chứng kiến của hai ni sư Thích Nữ Chân Thiền , Thích Nữ Chân Diệu và một số đồng môn có mặt lúc đó . Ni sư Chân Liên trút hơi thở trong lúc mọi đồng môn cùng tiễn đưa sư cô bằng công án MU của thiền sư Philip Kapleau . Người đã thanh thản đi vào bờ giác qua chân lý vi diệu của Bát Nhã Tâm Kinh , Sắc tức là Không , Không tức là Sắc .

Người đã đi rồi , nhưng Người vẫn còn ở lại trong tâm tưởng của mọi đồng môn  . Cho nên hôm nay chúng con đem cái cái còn lại của Người là hủ tro , rãi ra biển cả , để trả Sắc trở về Không :

Nắm tro từ cõi vô thường

Trời xanh mây trắng con đường Sắc Không .

Chờ cho mọi người lên tàu nhỏ xong , Ni sư tụ trì ra dấu  cho thuyền trưỡng rời bến .Số người lên tàu hôm nay ngoài số đồng môn của Thiền viện Sùng Nghiêm ra , còn có chừng 5-6 người thân ruột thịt của Ni sư Chân Liên , tất cả độ ba mươi người . Chị Thu Vân và Phú lập bàn thờ cố Ni sư , trên cái bàn nhỏ trên tàu , cũng đủ hình ảnh , chuông mõ , hoa quả . Mọi người đứng lên , Ni sư Thích Nữ Chân Thiền trịnh trọng Khai thị , dặn dò hương linh sư cô Chân Liên  . Là phải nương theo công án MU và ánh sáng của Bát Nhã Tâm Kinh , tái sinh vào kiếp khác ,tốt đẹp hơn và phải tiếp tục tu vào kiếp sau . Chuông , mõ trổi lên và các Members Thiền Viện bắt đầu đọc Bát Nhã Tâm Kinh 3 lần , Tiếng kinh đều đều hòa theo tiếng gió biển vi vu , như một lời tiễn biệt giác linh Ni sư Chân Liên đi vê bến Giác . Sau đó người mang hủ tro đi đầu , kế đó là chuông mõ và cả đoàn di chuyển ra sau mạn tàu , vừa đi vừa đọc kinh Bát Nhã .Ni sư  Chân Thiền dặn dò thêm cho giác linh người chết những lời khai thị sau cùng , rồi bắt đầu rãi tro trên biển .Tro bay theo gió ngàn khơi . Tro trôi trên sóng muôn đời Sắc Không . Tiếng đọc kinh vẫn vang đều trong gió . Như một lời tiễn biệt ! Chào cô Chân Liên ! Xin hương linh sư cô nương theo gió biển vĩnh viễn từ giã cõi vô thường .Kính mong sư cô sớm tái sinh để có đủ 6 căn : Mắt , tai , mũi , lưởi , thân ,ý và thâm nhập trở lại nguồn Đạo để Tu tiếp . Và sau đây là những bài  thơ liên quan đến đạo pháp mà từ lâu tác giả sinh hoạt dưới mái nhà của Thiền viện Sùng Nghiêm đã sáng tác:


Nắm Tro

Kính dâng lên giác linh Ni sư Thích nữ Chân Như - Thiền viện Sùng Nghiêm – viên tịch ngày 22-8-2015 ..


Buông tay thả lỏng chuyện đời

Nhẹ tênh gót hạc bên trời tử sinh

Một thời Bát nhã tâm kinh

Sắc không từ đấy giật mình bến mê

Còn đây một cõi đi về

Còn đây bờ giác cận kề Chân như

Thuyền trôi trong áng mây từ

Thuyền trôi không đáy đôi bờ tỉnh say

Tro bay theo gió lưng trời

Tro trôi trên sóng quên đời gió sương

Nắm tro từ cõi vô thường

Trời xanh mây trắng con đường sắc không


Hồ Thanh Nhã 


***

Con Muổi


Trước chết một lần nhờ phép lạ

Hồi sinh từ máu của chồng xưa

Cho hay yên phận bền duyên kiếp

Đẹp quá đôi đời hạnh phúc chưa ?


Giấc mơ nhung lụa chi mà tệ

Một sớm sang ngang bỏ bạn nghèo

Quên sạch ân tình trong mái lá

Chẳng buồn ngó lại kẻ trông theo


Người xưa bên túp lều xiêu vẹo

Và nổi cô đơn cuộc sống tàn

Mất hết từ khi thuyền tách bến

Chập chùng kỷ niệm lúc ly tan


Chàng trai đảnh lễ mười phương Phật

Nhờ giúp người yêu trở lại nhà

Phật dạy : cho gì con lấy lại

Sẽ hoàn nguyên trạng những ngày qua


Trả ba giọt máu cho chồng cũ

Nàng hiện nguyên hình một tử thi

Xác rửa hóa thân thành kiếp muổi

Vo ve đòi nợ lúc đêm về


Chắc nghĩ tìm ra ba giọt máu

Sẽ hoàn hình vóc tuổi xanh xưa

Nàng bay hút máu toàn thiên hạ

Rồi cũng ô hô kiếp sống thừa


Vô minh từ một duyên tiền kiếp

Nợ cứ vay hoài chẳng trả xong

Con muổi ngàn năm còn kiếp muổi

Đầy tâm sân hận đến đâu cùng


Con muổi soi gương tìm bóng nó

Mủi kim chực đốt thịt da người

Nhân kia phát khởi từ trong ý

Rốt cuộc thu về quả đắng thôi …


Hồ Thanh Nhã



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.