Hôm nay,  

Trên Trời, Dưới Đất

08/09/201100:00:00(Xem: 5790)
Trên Trời, Dưới Đất

Huệ Trân
Với bước tiến của văn minh, con người luôn đáp ứng những nhu cầu quanh đời sống, tùy hoàn cảnh xã hội mỗi nơi, mỗi thời đại và mỗi trạng huống.
Những dòng chữ sau đây chỉ lạm bàn về một nhu cầu, là phương tiện di chuyển, ở một nơi chốn, là đất nước Việt Nam, và ở một thời đại là thời hiện tại, thế kỷ thứ hai mươi mốt.
Khi di chuyển xa thì người ta dùng đường hàng không, nói nôm na là đường trên trời, với đủ các loại máy bay lớn, nhỏ. Khi di chuyển tương đối gần, người ta có các loại chạy trên mặt đất, nói nôm na là dưới đất. Phương tiện di chuyển dưới đất dường như nhiều hơn phương tiện di chuyển trên trời. Cứ tính sơ sơ thì loại bình dân có từ xích lô, xe lôi, xe lam, xe đạp, xe gắn máy, xe hơi ….. mỗi loại lại có đủ họ hàng của chúng. Chẳng hạn xích lô thì có xích lô máy, xích lô đạp, xe lôi thì có xe lôi kéo, xe gắn động cơ, xe lam thì có loại ba bánh, bốn bánh, xe hơi thì ngoài phương tiện công cộng là xe buýt, xe đò, còn đủ loại xe tư nhân, từ xe cà tàng tới xe sịn …
Một loại di chuyển nữa, không phải trên trời, cũng không phải trên mặt đất, mà là dưới đất. Đích thực nằm sâu dưới mặt đất. Ai di chuyển lần này là lần chót, và chỉ có chung một phương tiện duy nhất thôi. Đó là cỗ quan tài! Văn minh thế kỷ thứ hai mươi mốt vẫn chưa thấy tìm cho người đi chuyến tầu chót này một phương tiện nào khác hơn!
Nói chung, đời sống thường nhật của nhân gian gắn liền với những phương tiện ấy, có khi được sở hữu chủ dăm ba loại phương tiện dưới đất, nghĩa là bác phu xe có thể đã may mắn trả góp xong cho cái xích lô, anh sinh viên vừa đi học, vừa đi làm nhiều năm, có thể đã dành dụm để làm chủ cái xe gắn máy …v..v.. Nhưng phương tiện trên trời thì hầu như còn là tài sản chung của các công ty với sự góp vốn của những người giầu có, hoặc nằm dưới danh nghĩa do chính quyền điều hành.
Suốt nhiều thập niên, những người lãnh đạo Xã Hội Chủ Nghĩa dựng nên vở tuồng lý tưởng, là cùng nằm gai nếm mật để san bằng giai cấp! Từ tuồng tích đó, họ luôn nhìn xã hội tư bản là bất công, tham nhũng, xa xỉ.
Nay, gần bốn thập niên lãnh đạo toàn đất nước, giở lại những tài liệu cũ, có lẽ chưa thấy cá nhân nào từ những thành phần bất công, tham nhũng, xa xỉ kia dám làm chủ một phương tiện trên trời, là một cái phi cơ riêng!
Nhưng đầu tháng 9/2011, trên cùng một mặt báo điện tử có hai bản tin.
Bản thứ nhất là một hãng chế tạo phi cơ hải ngoại loan tin đã nhận đơn đặt hàng của các đại gia Việt Nam, đặt mua sáu chiếc trực thăng để làm phi cơ riêng. Cái rẻ nhất, hai triệu đô la, cái trang bị thêm những tiện nghi theo nhu cầu chủ nhân thì lên tới mười hai triệu! Bỏ hàng chục triệu đô la, sắm phi cơ riêng thì ai cũng biết là phí tổn không dừng ở giá cả đó, mà sắm phi đạo cho nó đậu và bảo trì nó thường xuyên mới vô chừng, vô kể!
Bản tin thứ hai, tựa đề “Nghĩa tử, nghĩa tận” là câu chuyện về người phu xe ba bánh, sáu mươi tuổi, từ hơn mười năm nay đã âm thầm gọi những người bạn nghèo, cùng làm nghề kéo xe, để thành lập cái hội lá rách đùm lá tả tơi. Cái hội này chẳng có chủ tịch, chẳng thư ký, chẳng văn phòng, chẳng họp hành gì. Chỉ khi hữu sự là lúc nghe tin gia đình nào đó, có người chết mà quá nghèo, không có tiền mua quan tài thì các hội viên mới gọi nhau, vừa gom góp, vừa đi xin, vừa đến các tiệm bán hòm năn nỉ, miễn sao khiêng được cái hòm về cho người chết nằm, và người sống được an ủi, tránh cái cảnh phải bó chiếu vùi nông!
Từ khi hội thành lập, họ đã lo mai táng được cho hơn bảy trăm gia đình nghèo. Điểm đặc biệt là các hội viên vẫn đang sống lam lũ trong các xóm lao động. Có nhà báo vừa tình cờ nghe tin phong phanh, tìm tới, thì họ loay hoay mãi, không thu vén được chỗ cho nhà báo ngồi, đành cùng … tọa địa!
Giữa đám bần cùng, kẻ mặc áo gấm đã là có tội. Huống chi, áo gấm loại này, xét cho đến chi li cốt lõi thì không thể nào có được, nếu không là gian ác, thủ đoạn, bất công, cướp bóc …

Người ngồi trên mà cướp bóc, là cướp của ai, nếu không là từ thần dân bá tánh"! Tất cả những phương tiện bất lương, dù trá hình dưới bất cứ lớp lang nào cũng không thể có câu trả lời hợp lý cho sự giầu sang xa xỉ đến mức này! Những thành phần được gọi là đại gia, vơ vét nhiều đến độ, biết đặt mua trực thăng riêng là chơi trội, sẽ lộ rõ hơn là tài sản mình nhiều quá, nhưng vẫn không thể dằn lòng tham hưởng thụ, để tin tức đang loan đi khắp nơi. Họ đã coi thường dân chúng và dư luận đến mức bất cần, hay lòng tham và sự vô liêm sỉ đã trét bùn lên chút lý trí nào còn sót lại"
Tất nhiên, trong bất cứ xã hội hay quốc gia nào cũng đều có sự giầu nghèo, không thể bình đẳng tới độ nhà nào cũng có một thùng gạo và một chai nước mắm như nhau. Nhưng cái khoảng cách giầu nghèo ở xác suất tương đối nào, sẽ nói lên mức độ quan tâm cũng như sự thanh liêm của những người cai trị quốc gia đó.
Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nơi mà biểu ngữ “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” luôn được treo trên khắp chốn công quyền, đang có các ngài đặt mua phi cơ riêng cho gia đình hưởng thụ, và đồng thời, trong các xóm nghèo khắp Bắc, Trung, Nam, không thiếu những gia đình lương dân, có người chết mà còn nằm chờ cỗ quan tài gỗ tạp, từ những người cùng nghèo khổ như nhau!
Điều an ủi, và cũng dị thường, là hình như cả hai thành phần này đều vui vẻ. Người quá nhiều tiền, không biết làm chi cho hết nên đã nghĩ ra được cách xài tiền quá lý tưởng là sắm phương tiện riêng ở trên trời, thì họ vui vẻ là đương nhiên.
Người quá ít tiền đến nỗi chết không có hòm chôn mà giúp nhau được “cuốc xe chót” thì cũng vui chứ, có chi buồn!
Chỉ không biết, những người mặc áo gấm, khi hãnh diện lái trực thăng riêng, vút lên cao, lượn vào mây xanh, có biết rằng, mây này rồi sẽ không mãi xanh, nó sẽ chuyển thành mây xám, nó không mãi ở trên cao mà nó sẽ xuống thấp, nó không mãi là mây mà nó sẽ biến thành mưa, thành giông, thành bão! Bởi đó là nhân quả, là chu kỳ tất tới của hợp tan, thành hoại, mà kẻ gây nghiệp cũng chính là kẻ thừa tự những gì mình tạo tác.
Thiện tai! Thiện tai!
Điều cuối, xin ghi lại nơi đây, là khi những sự việc này được gợi lên, không ít người muốn bịt tai, nhắm mắt. Động chạm tới quan quyền nơi đâu là đương nhiên bị coi như đang nói về chính trị nơi đó. Và nhiều người, vì những lý do riêng tư, thường rất dị ứng với từ “chính trị.”
Lạ thay, sự nhút nhát, sợ hãi nào khiến họ cố tình quên rằng, khi họ chọn lựa để có mặt ở một xứ tự do, thay vì xứ cộng sản, thì SỰ CHỌN LỰA ĐÓ ĐÃ LÀ MỘT THÁi-ĐỘ-CHÍNH-TRỊ RẤT DỨT KHOÁT RỒI. Nếu không, họ cần chi phải liều mạng, phó mặc may rủi, xuống tầu ra khơi, hay leo lên phi cơ, nhờ một chương trình được thỏa thuận nào đó"
Người làm chính trị và người có thái độ chính trị là hai phương diện khác nhau. Điển hình là vị giáo chủ Phật Giáo Tây Tạng. Sự không nhìn rõ, hay cố tình nhìn khác đi, để gọi sự tranh đấu bất bạo động là làm chính trị, thì đó là quyền của mỗi người. Trên mọi xứ tự do đều tôn trọng quyền này, nhưng đồng thời, sự thật vẫn thầm lặng hiển lộ rõ ràng, trong sáng.
Đức Đạt Lai Lạt Ma không làm chính trị, nhưng cũng chưa từng thiếu thái độ chính trị, từ khi ngài phải sống đời lưu vong. Ngài không coi kẻ cưỡng chiếm quê hương là kẻ thù, nhưng cũng không chấp nhận sự áp chế nào để đổi lấy bổng lộc, hư danh. Ngài thương xót sự vô minh của họ nhưng tuyệt đối không công nhận cách hành xử đối với dân tộc bị xâm lăng và chà đạp nhân quyền.
Với luật lệ và phong tục Tây Tạng, ngài được tôn xưng như một vị Phật Sống, nắm trọn thế quyền và thần quyền, nhưng ngài chỉ dùng nó để bày tỏ thái độ chính trị cho dân tộc, qua sự tranh đấu bất bạo động vì lòng từ bi mẫn ái của người con Phật. 
Nếu thiếu thái độ chính trị thì đời lưu vong của ngài đã hoàn toàn vô nghĩa và dân tộc Tây Tạng đang tha phương khắp năm châu bốn biển đã không có một điểm tựa vô hình nhưng vững mạnh, để gìn giữ dân-tộc-tính, để còn là người Tây Tạng kiên cường bất khuất.
Không thể là vô cớ mà vị tu sỹ lưu vong này được cả thế giới kính trọng và ngưỡng mộ.
Tận đáy lòng, có người Việt Nam nào không tủi nhục, khi không còn được coi là người Việt Nam không"! 
Huệ Trân
(Tào-Khê tịnh thất, tháng chin/2011)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.