Hôm nay,  

Thư Tòa Soạn: Vì Sao Tôi Viết?

31/12/202514:02:00(Xem: 389)

Thư tòa soạn
Năm 2026 mở ra với bao biến động. Thay vì nhắm vào việc lan truyền triệu lượt xem trên mạng, người viết có trách nhiệm rọi đèn vào sự việc, với hy vọng đánh thức những tâm hồn chịu dừng “lướt” lại để suy ngẫm lâu hơn, sâu hơn, từ đó giữ cho đời sống xã hội còn một nền tảng chung để ngồi lại với nhau. Ảnh: Trang báo Việt Báo đầu năm 2026.


Những ngày cuối năm, dán mắt vào màn hình giữa tiếng ồn ào của mạng xã hội, một câu hỏi tuy cũ nhưng luôn quanh quẩn trong đầu người làm báo: vì sao chúng ta vẫn viết?

Thời đại 2026 đang gõ cửa, khi ý kiến được tung ra nhanh chóng-tức thì, việc viết lách đòi hỏi phải chậm rãi, dừng lại – và vì thế, nó trở thành một xu thế ngược dòng. Vậy mà chiều giao thừa ở tòa soạn, mọi người vẫn gõ phím, vẫn gửi lá thư này đến quý vị giữa cơn bão meme và những đoạn video happy new year cụt ngủn lan truyền khắp mạng.

Chúng tôi vẫn viết, không phải như Don Quixote lý tưởng cầm giáo lao vào cối xay gió, mà vì viết là một trong số ít những việc còn giữ cho trí tuệ tỉnh táo giữa đống hỗn độn của thời đại – và vì vẫn còn có quý vị, những độc giả vẫn dành thì giờ đọc. Và qua những bài viết, chúng ta có thể trò chuyện. Không bàn chuyện gì to lớn, xa vời. Mà chỉ để chia sẻ đôi điều suy nghĩ: chút suy tư đời thường, và nỗi lo thật thà cho những ngày sắp tới.

Quý độc giả hẳn còn nhớ George Orwell - ông nhà văn Anh Quốc, trong Why I Write, đã mổ xẻ những động lực thôi thúc người cầm bút như lột trần một con cá: bản ngã ích kỷ kiểu muốn được nghe, được nhìn thấy; niềm vui thẩm mỹ khi xếp chữ cho đẹp, cho vừa mắt; nhu cầu ghi chép lịch sử trước khi nó bị bóp méo, bốc hơi; và động lực chính trị dùng ngòi bút chống độc tài. Orwell viết giữa bom rơi đạn lạc; chúng ta viết giữa thuật toán đẩy tin giả. Orwell đối diện tuyên truyền thô bạo. Chúng ta đối diện nhiễu loạn tinh vi.

Mỗi bài viết ngày nay là một nỗ lực giữ cho suy nghĩ không bị san bằng bởi những đoạn video vô bổ mười lăm giây – với hy vọng cứu vãn chút suy nghĩ trước khi não bộ hóa thành khoai tây nghiền. Có lẽ đó cũng là lý do tòa soạn vẫn cà phê đen đắng mỗi sáng dù biết số độc giả đôi khi không bằng số lượt “like” của một con mèo trên facebook – nhưng quý vị vẫn còn ở đây, vẫn đọc đến những dòng này.

Mỗi bài viết không phải là lời tuyên bố. Nó tựa như một câu hỏi được đặt ra giữa đám đông ồn ào. Không chắc được trả lời. Nhưng vẫn cần được hỏi. Viết là hành động chậm lại trong một thế giới vội. Đọc cũng vậy. Chậm để phân biệt. Chậm để hiểu. Chậm để không bị dẫn dắt chỉ bằng phản xạ.

Ở giữa thời đại số, người ta than rằng chữ nghĩa đang chết dần. Có lẽ không hẳn vậy. Nó chỉ đổi vai. Viết hôm nay giống như một phương tiện linh hoạt: thư điện tử vượt đại dương trong tích tắc; blog kết nối những cộng đồng nhỏ nhưng bền; chữ viết rõ ràng giúp tránh những cuộc họp trực tuyến dài dòng dễ sinh hiểu lầm, và trong nhiều trường hợp, khả năng viết thuyết phục còn quyết định được một hợp đồng lớn hơn cả kỹ năng kỹ thuật thuần túy.

Việc tự xuất bản trên Amazon hay Substack là một dấu hiệu nhanh gọn của thời đại: viết xong, bấm xuất bản. Gắn đường dẫn. Đưa hình ảnh, đoạn phim ngắn trực tiếp vào bài. Không cần biên tập viên kiểm soát, không qua chủ biên ‘gác cổng’ theo nghĩa cũ. Mọi thứ như mì ăn liền, dễ dàng, nhanh chóng, nhưng cũng nhờ đó giúp người viết dễ dàng tiếp cận với người đọc. Và cũng vì vậy, trách nhiệm của người viết cũng nặng hơn.

Viết, giữa đống rác thông tin, không thể chỉ là chuyện cảm hứng, mà là lao động trí óc nghiêm chỉnh. Là tổ chức những ý tưởng vốn rời rạc. Là kiểm chứng nguồn như một thám tử dò tìm dấu vết. Là phân tích sâu rộng, kỹ lưỡng thay vì bấm ‘like’ theo thói quen. Xuất bản trên mạng xã hội đem lại khoái cảm tức thì. Viết thì không. Viết đòi hỏi sự tập trung trí tuệ - và đọc, thưa quý độc giả, là cách quý vị biến những dòng chữ này thành suy tư của chính mình, ngay trong khoảnh khắc ấy.

Nhà văn Mỹ Joan Didion từng nói bà viết kiểu: "Tôi gõ để xem não mình nghĩ gì", biến mớ cảm xúc rối như tơ vò thành câu văn thẳng thớm. Không phải để được vỗ tay, mà để nắm bắt một thực tại trơn tuột như xà phòng. Giữa một thế giới quen lướt TikTok hơn đọc sách, viết là một hình thức đối diện: giữ lại những mảnh hiện thực vụn vỡ mà đám đông vội vàng vứt bỏ, nuôi dưỡng chút phản tỉnh giữa những phân tâm, xao lãng của đời sống. Với người viết, đó là những đêm sửa bản thảo khuya khoắt, đối diện chính mình – hòng gửi đến bạn đọc chút chân thực trong năm mới hỗn loạn.


Tồn tại giữa thời đại tin giả tràn lan khi AI nhả nội dung như máy in tiền giả – báo chí, hay cụ thể là việc viết báo, viết bình luận – trở thành một thứ “đồ cổ” khó nuốt còn sót lại. Walter Lippmann từng viết: “Không có bộ luật nào khắt khe hơn trong báo chí bằng việc nói lên sự thật, khiến cho những tâm trí quen với sự dối trá phải bối rối, hổ thẹn”. Để làm được như thế, người viết ngoài sự trung thực với độc giả và với bản thân, cần phải nghiêm túc với thông tin, luôn xác minh nguồn cẩn thận thay vì nuốt chửng những cái tít giật gân, xây dựng lập luận chính chắn thay vì buông lời theo cảm tính sôi nổi.

Năm 2026 mở ra với bao biến động. Thay vì nhắm vào việc lan truyền triệu lượt xem trên mạng, người viết có trách nhiệm rọi đèn vào sự việc, với hy vọng đánh thức những tâm hồn chịu dừng “lướt” lại để suy ngẫm lâu hơn, sâu hơn, từ đó giữ cho đời sống xã hội còn một nền tảng chung để ngồi lại với nhau.

Sau cùng, vì sao chúng tôi vẫn viết? Vì ngoài những đòi hỏi của trách nhiệm, viết còn là caffeine cho não. Nhưng viết, tự nó, không đủ. Nó cần người đọc — những người chịu dừng lại, chịu mở lòng, chịu suy nghĩ, chịu tiếp thu, ngay cả khi trái tai mình. Không có độc giả, chữ nghĩa chỉ lặng lẽ trôi đi. Có người đọc, nó trở thành đối thoại. Và chính mối liên hệ ấy — giữa người viết và người đọc — giữ cho ngọn lửa niềm tin cháy sáng qua năm tháng.

Trước thềm 2026 đầy thử thách, Việt Báo kính chúc quý độc giả, thân hữu, thân chủ một năm mới an khang, thông suốt và vững vàng. Cảm ơn quý vị đã đọc chậm lại, suy ngẫm, và có thể sẽ chấp bút vài dòng gửi ai đó.

Ban biên tập Việt Báo,
31 tháng 12 năm 2025

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
19/12/202500:00:00
Donald Trump không phải hạng người mê sách vở, nhưng lần này ông lại tìm được một hình ảnh rất “văn vẻ”: ông khoe sẽ mừng 250 năm ngày lập quốc bằng một… trận đấu võ ngay trên bãi cỏ Tòa Bạch Ốc. Năm tới, nước Mỹ dĩ nhiên sẽ có diễn hành, pháo bông, huy chương kỷ niệm. Nhưng cái lồng sắt bát giác dựng ở bãi cỏ phía nam và những tay võ sĩ của giải UFC lăn xả trong ấy mới đúng là tranh vẽ tình trạng xã hội Hoa Kỳ, khi soi qua lăng kính chính trị, trong năm thứ hai nhiệm kỳ hai của ông Trump. Chỉ khác một điều: UFC, trái với chính trường Mỹ, vẫn còn giữ ít nhiều lễ độ, cấm chửi rủa và cấm đánh vào hạ bộ.
19/12/202500:00:00
Thật đáng thương cho lớp trẻ, vì thế giới này lại do những ông già điều khiển. Bên đây Thái Bình Dương, Donald Trump, 79 tuổi, vẫn mặc sức hô hào về trí tuệ nhân tạo, máy rô-bốt, và “thời đại mới”. Nhưng với ông, điều “vĩ đại” nhất vẫn là nước Mỹ của thập niên 1950 – thời ông còn nhỏ, đời thuần một màu da, xã hội chưa đổi khác, và mọi sự dường như đứng yên trong một giấc mơ thành công trưởng giả. Bây giờ, mỗi lần mở miệng về “nước Mỹ vĩ đại”, ông liền nhắc đến việc đóng biên giới, “đình chỉ vĩnh viễn nhập cư từ thế giới thứ ba”, và đổ lỗi cho di dân với mọi tai họa của xã hội – từ trường học quá tải đến tệ nạn đô thị. Dưới mắt ông, tất cả sự sa sút hôm nay đều bắt đầu từ khi nước Mỹ không còn giữ được dáng dấp của những năm hậu chiến.
13/12/202518:59:00
Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới. Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn. Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?
11/12/202511:51:00
LTS: Một bản tin quốc tế hôm nay đề cập việc Donald Trump Jr. âm thầm khâm phục Andrew Tate, nhân vật mang nhiều tai tiếng về hiếp dâm và buôn người. Điều này phản chiếu thực trạng của thời đại: chính trị và danh vọng hiện phụ thuộc vào thanh thế hơn là giá trị đạo đức. Xã hội nào tôn thờ kẻ khinh miệt phụ nữ và xem quyền lực như món hàng trao đổi, xã hội ấy đã bắt đầu lạc hướng. Dưới đây là tóm lược bài viết của Megan Twohey và Isabella Kwai đăng trên tờ New York Times ngày 10 tháng 11, để bạn đọc tự xét đoán.
04/12/202518:14:00
Nội chiến Hoa Kỳ sau bốn năm đã gây ra khoảng 1.5 triệu thương vong, với ước tính số người chết khoảng từ 620,000 đến 750,000. Đây trở thành cuộc xung đột đẫm máu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Trong khi Thế chiến thứ II (1939-1945) có số quân nhân Hoa Kỳ tử vong cao thứ hai với khoảng 405,000 người, thì số người chết trong Nội Chiến lại cao hơn đáng kể so với Thế Chiến Thứ Nhất (1914-1918), Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và Chiến Tranh Việt Nam (1955-1975), với số lính Mỹ chết lần lượt là khoảng 116,500, 54,200 và 58,220.
01/12/202510:15:00
Cho tới nay chính quyền Trump vẫn chưa phổ biến văn bản chính thức nào về việc phân phối lợi tức thu được từ thuế quan. Tất cả những gì báo chí biết là qua những lời tuyên bố bất thường và những rò rỉ của Trump trên mạng Truth Social. Vào ngày 17/11 vừa qua, Tổng Thống Donald Trump một lần nữa lập lại rằng ông đã thu nhập được hàng trăm tỉ từ thuế quan và sẽ chia lợi tức cổ phần (dividend) vào khoảng giữa năm tới.
23/11/202519:22:00
Phúc lợi xã hội không đồng nghĩa với xã hội chủ nghĩa. Các chính sách an sinh là cơ chế tái phân phối mang tính nhân đạo trong một nền kinh tế tư bản-dân chủ, nhằm đảm bảo mức tối thiểu cho đời sống con người mà không xóa bỏ kinh tế thị trường hay chủ nghĩa tư bản.
21/11/202503:53:00
Những người phụ nữ tay cầm tấm ảnh của họ thưở thiếu thời giơ cao trước House Triangle của Capitol vài ngày trước nay bước vào cánh gà, nhường chỗ cho phân đoạn khác, diễn viên khác trong vở diễn chính trị căng thẳng và máu lửa. Lẽ ra, vai diễn của họ không nên có trong chương này, hồi này. Lẽ ra nó đã kết thúc từ vài thập niên trước. Nhưng giờ đây họ chấp nhận quay trở lại sân khấu kịch trường của Điện Capitol, mở lại mức bàn bi kịch của mấy mươi năm trước. Có người trong số họ, chấp nhận sẽ trở thành “điểm tựa” cho dân biểu MAGA Marjorie Taylor Greene nếu bà đứng trước Quốc Hội, đọc to, rõ tất cả cái tên có trong hồ sơ Epstein. Bi kịch trở thành bi hài kịch.
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
19/11/202509:33:00
Ở Hoa Kỳ, có những câu chuyện không bao giờ thật sự khép lại. Chúng chỉ nằm im đó chờ ngày trồi lên mặt nước. Vụ Epstein là một trong số đó. Quốc Hội vừa bật đèn xanh công bố tài liệu; hai phía liền lập tức dựng chiến lũy — không phải để bảo vệ nạn nhân, mà để đề phòng danh sách sắp hiện ra có thể kéo phe mình trượt xuống.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.