Hôm nay,  

Người Chết Hai Lần

12/09/202517:36:00(Xem: 2091)
iStock-1345688597
Ảnh istockphoto.

Sau hơn 30 giờ đồng hồ, nghi can ám sát nhà hoạt động bảo thủ cực hữu Charlie Kirk bị bắt, tạm thời dập tan những kết luận vội vã. Hôm qua, khi cơ quan hữu trách vẫn đang trong quá trình điều tra và truy tìm hung thủ, Dân biểu Nancy Mace trả lời truyền thông: “Có vẻ như người bắn súng là một người chuyển giới, hoặc ủng hộ người chuyển giới.” Trước đó một ngày, tại Quốc Hội, bà nói: “Dân Chủ phải chịu trách nhiệm cho những gì xảy ra hôm nay.”

Có một thứ bạo lực khác

Ngay sau tin tức về vụ ám sát Charlie Kirk, cựu quan chức chính quyền Obama, ông Tommy Vietor đã viết trên mạng xã hội một nhận định rất phổ biến: “Bạo lực chính trị là xấu xa và không thể bào chữa. Nó là một căn ung thư tự nuôi dưỡng và sẽ lan rộng.”

Nếu bạo lực súng đạn đến từ cái nòng súng lạnh như băng thì có một thứ bạo lực khác đến từ vũ khí là ngôn ngữ.

Từ Phòng Bầu Dục vào tối Thứ Tư, tổng thống Trump lên án những người mà ông cho là kẻ thù của mình: “Trong nhiều năm, những người thuộc phe cực tả đã so sánh những người Mỹ tuyệt vời như Charlie với bọn phát xít và những kẻ giết người hàng loạt và tội phạm tồi tệ nhất thế giới.” Vị tổng thống 47 không có lời nào chia sẻ cảm xúc chung của quốc gia vào thời điểm đó. Người đàn ông ngồi tại chiếc bàn Resolute đổ lỗi cho kẻ thù của ông đã “chính trị hóa” mọi việc.

Trong một bài phát biểu gửi đến quốc gia qua video sau đó từ Tòa Bạch Ốc, tổng thống Trump ca ngợi Charlie Kirk như một “anh hùng tử trận vì sự thật và tự do” đã “truyền cảm hứng cho hàng triệu người.” Ông cũng nhân cơ hội này để lên án những luận điệu chính trị mà ông quy cho “phe cực tả,” lập luận rằng chính điều đó “chịu trách nhiệm trực tiếp cho chủ nghĩa khủng bố mà chúng ta đang chứng kiến ở đất nước này hôm nay.”

Hôm nay, chính quyền của ông đã tìm ra nghi phạm. Chính Thống đốc bang Utah, Spencer Cox, trong cuộc họp báo công bố về kết quả điều tra đã nói: “Trong 33 giờ qua, tôi đã cầu nguyện rằng người này (người đã giết Charlie Kirk) đến từ một quốc gia khác. Rằng đương sự không phải là một trong số chúng tôi bởi vì chúng tôi không như vậy. Nhưng cuối cùng, đó là một người trong số chúng tôi.”

“Trong số chúng tôi” nghĩa là gì? Có phải ông đã hy vọng nghi phạm là một di dân đến từ quốc gia nào đó, vì căm phẫn chính sách di trú của chính quyền hiện tại nên đã hạ thủ? Nhưng không, đó là một người Mỹ; một đồng hương của ông; đảng Cộng Hòa như ông và đã ủng hộ vào quỹ tranh cử của Tổng thống Trump; da trắng như ông; “một người trong số ông.”

Chính ông thống đốc tiểu bang còn có sự lo lắng như thế, thì chắc hẳn những cộng đồng di dân trên đất Mỹ phải rất lo sợ trong cùng khoảng thời gian 33 giờ đồng hồ như ông. Họ lo sợ một sự trừng phạt khủng khiếp sẽ giáng thêm vào cuộc đời di dân của mình, sau hàng loạt cuộc bố ráp và bắt giữ trên khắp đường phố mà không cần nguyên nhân. Cộng đồng LGBT có lẽ cũng cầu nguyện suốt 33 giờ, hy vọng không phải như lời nữ dân biểu Nancy Mace đã kết luận.

Khi Thống đốc Utah cầu nguyện “đương sự không phải là một trong số chúng tôi bởi vì chúng tôi không như vậy. Nhưng cuối cùng, đó là một người trong số chúng tôi,” thì vô tình ông đã bắn ra một phát súng kỳ thị chủng tộc tàn nhẫn mà có thể trong lúc bối rối ông không nghĩ đến.

Người chết hai lần

Charlie Kirk là một “thiên tài hùng biện” – theo nhận định của nhiều chính trị gia, một người mà “không ai thay thế được vì không ai ở Mỹ hiểu được hoặc có được Trái Tim Nhiệt Huyết Tuổi Trẻ hơn Charlie,” theo lời Tổng thống Trump. “Anh ấy được TẤT CẢ mọi người yêu mến và ngưỡng mộ, đặc biệt là tôi.”
Chỉ cần nhìn vào buổi nói chuyện ngày Kirk bị ám sát, khoảng ba ngàn người, phần lớn là người trẻ, trên một bãi cỏ ngoài trời tại Utah Valley University, sẽ hiểu được tầm ảnh hưởng của Kirk. Chưa hẳn tất cả những người đến dự là những người ủng hộ và đồng tình với quan điểm chính trị của Kirk, nhưng đó là bằng chứng cho thấy Charlie Kirk đã ảnh hưởng lên giới trẻ trong xã hội như thế nào. Đó là kết quả của chiến dịch kéo dài nhiều năm của Kirk – Turning Point USA, nhằm khích lệ chuyển hướng cực hữu ở thế hệ trẻ. Chính Tổng thống Donald Trump sáng nay trả lời trên Fox News đã nhấn mạnh Kirk đã giúp mình rất nhiều trong việc kiếm phiếu ở giới trẻ.

Những video do Turning Point USA phát trên nền tảng xã hội của tổ chức này cho thấy rất rõ tài hoạt ngôn của Kirk. Anh ta ứng biến thông minh, có khả năng áp đảo đối phương trong những lần tranh luận. Kirk có tài xoay chuyển câu hỏi của người khác thành một lập luận để họ thấy “tôi đã sai.” Đối phương dễ dàng bị “thất thế” trước áp lực tấn công không cần vũ lực của Kirk.


Cái chết của Charlie Kirk thật sự tàn bạo và bi thảm. Nó bi thảm không khác gì cái chết thương tâm của vợ chồng Dân biểu Melissa Hortman ở Minnesota hồi Tháng Sáu. Nó bất nhân không khác gì cái chết của hai đứa trẻ tại một nhà thờ Công giáo ở Minneapolis tháng trước. Mức độ tàn nhẫn, mất mát của nó không khác gì với cái chết của 19 đứa trẻ học sinh trường tiểu học Robb, Uvalde, Texas năm 2022. Nó cũng bạo lực không kém với những hành động có động cơ chính trị như Cody Balmer, kẻ bị buộc tội ném bom lửa vào dinh thự chính thức của Thống đốc Josh Shapiro ở Harrisburg, Pennsylvania, vào Tháng Tư, hay năm 2022, một người đàn ông đến nhà Brett Kavanaugh với khẩu Glock, hay một người đàn ông đột nhập vào nhà bà Nancy Pelosi để muốn giết chồng bà bằng búa.

Nguyên nhân cái chết của Charlie Kirk cho đến hiện tại được cho là vì bất đồng tư tưởng chính trị. Nghi phạm để lại vài bằng chứng như “ông là người gieo rắc sự thù hận.” Charlie Kirk có quyền nói hoặc bày tỏ quan điểm chính trị của ông ấy, dù đó là những lời nói hay quan điểm tàn nhẫn, gieo rắc sự thù hận, thì cũng không ai trong xã hội này có quyền bắt ông ta trả giá bằng cái chết. Dù ông ta cho rằng “những cái chết (không may) vì súng là xứng đáng để chúng ta có Tu Chính Án Thứ Hai nhằm bảo vệ các quyền khác mà Chúa ban cho chúng ta” thì cũng không ai trong xã hội này có quyền bắt ông ta bảo vệ Tu Chính Án Thứ Hai bằng một phát súng vào cổ – cái chết mà Tổng thống Trump vinh danh là “anh hùng.”

Tổng thống Trump nói không sai. Sự thật là không ai có thể thay thế Charlie Kirk, cho vai trò của Turning Point America đối với tương lai chính trị của Trump. Charlie Kirk không còn, là một mất mát không nhỏ cho phong trào bảo thủ. 

Nhưng có một mất mát khác lớn hơn, quan trọng hơn, đó là gia đình của ông ta. Không ai có thể thay thế vai trò của Charlie Kirk cho hai người con nhỏ của ông để lại, cho người vợ vừa trở thành góa phụ.

Và do đó, cũng có một sự thật là không ai có thể thay thế vai trò của vợ chồng Dân biểu Melissa Hortman trong ngôi nhà của họ, trong cuộc sống của con cái họ, của người dân ở Minnesota. Ngày xảy ra vụ án thương tâm cho gia đình Dân biểu Hortman, báo chí đang tập trung vào cuộc bỏ phiếu dự luật to, đẹp, dù biết rõ sự phản đối của người dân là vô vọng. Các kênh truyền thông dành thời gian để quảng bá cho một đám cưới xa hoa lộng lẫy, của một tỷ phú đã góp tay vào “hiện thực hóa” câu slogan nổi tiếng của pháo đài báo chí, Democracy Dies in Darkness. Chuyến đi không mong đợi của vợ chồng Dân biểu Melissa và chú chó cưng Gillbert chìm vào bóng tối trên những trang báo đó.

Tổng thống Trump không bày tỏ sự thương tiếc khi đất nước mất đi một người phụng sự quốc gia như ông đã thương tiếc nhà hoạt động có ảnh hưởng lớn đến phong trào bảo thủ, người giúp ông chiếc vé trở thành tổng thống. Quốc kỳ cũng không hạ xuống trong tang lễ của vợ chồng Dân biểu Hortman, người đã phục vụ đất nước 20 năm, từ 2005 đến ngày bà bị một người ủng hộ Donald Trump xông vào nhà giết chết. Dưới lệnh của tổng thống, quốc kỳ hạ xuống để tưởng niệm một nhà đấu tranh nổi tiếng của phong trào bảo thủ.

Charlie Kirk trở về quê nhà trên chiếc Air Force Two của phó tổng thống Hoa Kỳ, được đích thân phó tổng thống và quân đội hộ tống linh cữu. Tổng thống Trump cho biết ông đã gọi điện thoại nói chuyện với vợ của người xấu số, và sẽ đến dự tang lễ của Kirk. Tổng thống đã từng từ chối gọi điện thoại cho Thống đốc Tim Walz khi vợ chồng Dân biểu Hortman bị giết chết vì cho rằng “phí thời gian.” Ông cũng không có mặt trong tang lễ.

Sự sống của vợ chồng Dân biểu Melissa, của những đứa trẻ trong trường tiểu học, của Charlie Kirk, hay của những người di dân đi tìm tự do, đều có giá trị ngang nhau, theo ý nghĩa riêng của nó. Dù giá trị đó có làm một xã hội trở nên tốt đẹp hay không, thì họ đều là những con người. Bạo lực chính trị, bạo súng đạn đã lấy đi cái chết của những người vô tội và những người đối lập đảng phái. Nhưng có một bạo lực khác, không được thiết kế từ vũ lực hay thuốc súng, mà chính từ hành động của những người có tiếng nói ảnh hưởng, những người lãnh đạo quốc gia.

Những đặc ân mà Charlie Kirk, người ủng hộ súng, nhận được hôm nay, vô tình hay cố ý, sẽ là cái chết thứ hai cho những đứa trẻ vô tội đã chết vì súng, cũng như vợ chồng Dân biểu Melissa Hortman.

Kalynh Ngô


Ý kiến bạn đọc
13/09/202522:53:13
Khách
Viết những bài như thế này thì nên gác bút đi
13/09/202505:22:06
Khách
BINH LUAN HAY LAM
13/09/202503:46:55
Khách
Bài viết rất hay
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
21/11/202500:00:00
Có những ký ức không cần ai nhắc lại; chỉ cần tiếng động giữa đêm là đủ làm người ta giật mình. Người Việt miền Nam sau 1975 không xa lạ gì với tiếng đập cửa khi công an xông vào bắt bớ. Không cần lý do. Không cần giấy tờ. Những người bị lôi đi “làm việc” biệt tăm không ngày về. Cả nước hiểu rằng luật pháp không để bảo vệ ai; mà là công cụ người cộng sản dùng để gán mác những ai “có tội với Đảng và nhân dân”.
19/11/202509:33:00
Ở Hoa Kỳ, có những câu chuyện không bao giờ thật sự khép lại. Chúng chỉ nằm im đó chờ ngày trồi lên mặt nước. Vụ Epstein là một trong số đó. Quốc Hội vừa bật đèn xanh công bố tài liệu; hai phía liền lập tức dựng chiến lũy — không phải để bảo vệ nạn nhân, mà để đề phòng danh sách sắp hiện ra có thể kéo phe mình trượt xuống.
16/11/202514:25:00
Marjorie Taylor Greene hôm nay làm điều hiếm có trong chính trường Washington: bà xin lỗi. Không phải xin lỗi vì một phát ngôn sẩy chân, hay một lá phiếu sai. Bà xin lỗi vì đã góp phần nuôi dưỡng thứ chính trị mà bà gọi thẳng là “độc hại”. Lời thú nhận không đến sớm. Nó đến đúng lúc Tổng thống Donald Trump — người từng xem bà là đồng minh ruột — quay phắt lưng lại.
14/11/202500:00:00
Người Mỹ hay nói ‘tung đồng xu’ khi cần phải chọn giữa hai điều gì, vì mỗi đồng xu đều có hai mặt khác nhau – hai khả năng, hai lựa chọn, hai phía của cơ hội. Nhưng rất sớm thôi, câu nói ấy sẽ mất nghĩa. Bởi sắp tới, nước Mỹ chuẩn bị tung ra một đồng xu mà dù ngửa hay sấp, vẫn chỉ rơi về một phía – phía của Tổng thống Donald Trump. Bộ Ngân Khố Washington-Trump gọi đó là biểu tượng cho tinh thần quật cường của quốc gia nhân dịp 250 năm lập quốc. Nhưng với nhiều người, đó lại là dấu hiệu cho thấy nước Mỹ đang dần quên mất chính điều mà nó từng sinh ra để bảo vệ: quyền tự do lựa chọn.
14/11/202500:00:00
Khi nhìn bản đồ địa lý và duyệt lại lịch sử, thì chúng ta nhận ngay rằng: tuy Việt Nam nằm trong vùng Đông Nam Á về địa lý nhưng trên phương diện văn hóa thì chúng ta thuộc nền văn hóa Đông Á cùng với Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore. Câu hỏi hiển nhiên phải đặt ra là: tại sao Việt Nam thua xa Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore trên phương diện phát triên kinh tế? Tại sao khi xuất ngoại du học thì các sinh viên VN không hề thua kém sinh viên các quốc gia Đông Á kia mà còn vượt trội trên nhiều phương diện?
14/11/202500:00:00
Sự tồn tại của các chính đảng đối lập mạnh, có chiến lược, và quyết tâm là thước đo quan trọng cho sự tự do chính trị và sức khỏe của một nền dân chủ phát triển. Đánh giá về những gì Đảng Dân chủ, cụ thể tại Thượng viện, đã và đang thực hiện trong nhiệm kỳ thứ hai của Donald J. Trump, sẽ thấy họ vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của một đảng đối lập đúng nghĩa. Để đánh giá hiệu quả hoạt động của các thượng nghị sĩ Dân Chủ, trước tiên cần thấy rõ những thách thức mà họ đang phải đối mặt. Các bình luận gia và học giả cho rằng Trump và các đồng minh đang trở thành một mối đe dọa nghiêm trọng đối với các chuẩn mực dân chủ và pháp quyền. Thượng nghị sĩ Dân chủ, Chris Murphy (Connecticut) đã mô tả thời điểm hiện tại: “Chúng ta đang chứng kiến một cuộc tấn công chậm rãi, mỗi ngày vào thể chế dân chủ. Các cơ chế dân chủ đang bịt miệng bất đồng chính kiến. Hệ thống tư pháp đang bị biến thành một cơ chế để quấy rối và bỏ tù những người được cho là kẻ thù của Tổng thống.”
07/11/202500:00:00
Donald Trump rời Busan với nụ cười của kẻ thắng cuộc. Ông tự đánh giá cuộc hội kiến với Tập là “thành tựu mười hai trên mười.” Thiên hạ thở phào: ít nhất, bản đồ chung chưa bị thiêu hủy, Đài Loan cũng chưa bị đặt lên thớt. Nhưng cái bắt tay ấy, như từng thấy trong lịch sử, một kiểu Hòa Ước Nam Kha* của kỷ nguyên thương chiến và công nghệ. Trung Quốc thuận thế, đồng ý hoãn hạn chế xuất khẩu đất hiếm trong một năm. Mỹ tạm ngưng thuế trăm phần trăm và các lời đe trừng phạt mới nhắm vào các doanh nghiệp phương Đông. Song phương mỗi bên lùi một bước, giữ nguyên thế thủ. Bắc Kinh hứa mua lại đậu nành; Washington đáp bằng việc giảm nửa thuế phạt hai mươi phần trăm, coi như thưởng công kiểm soát nguyên liệu ‘Fentanyl’. ‘Chip’điện tử tầm trung được phép lưu thông, song dòng ‘chip’ cao cấp vẫn bị khóa chặt – thứ chìa khóa vàng của thế kỷ 21.
07/11/202500:00:00
Chính quyền Trump đã xem thời gian chính phủ đóng cửa như một dịp để làm điều mà từ lâu người ta vẫn tránh nói thẳng: chấm dứt vai trò giám sát liên bang đối với việc dạy dỗ hơn tám triệu trẻ em khuyết tật trên đất nước này. Giữa cơn rối loạn ấy, Bộ Giáo dục tìm cách sa thải gần như toàn bộ nhân viên còn lại của Văn phòng Giáo dục Đặc biệt – những người từng chịu trách nhiệm trông coi cách các tiểu bang đối xử với học sinh yếu thế nhất. Họ bị loại đi âm thầm, như thể chỉ là vài dòng ngân sách thừa. Các khoản tài trợ cho giáo viên, cho phụ huynh, cho các chương trình huấn luyện cũng bị hủy. Bộ nói họ sẽ “tái cấu trúc” và “hợp tác thêm với các cơ quan khác.” Nói trắng ra, họ đang rút lui. Và với sự rút lui ấy, nước Mỹ chính thức buông tay khỏi lời hứa rằng mọi đứa trẻ đều xứng đáng có cơ hội học hành.
05/11/202518:31:00
Sinh năm 1991 tại Uganda, Châu Phi trong một gia đình trí thức gốc Ấn Độ, cha của Mamdani, giáo sư Mahmood Mamdani là một học giả tốt nghiệp tiến sĩ tại đại học Harvard. Ông trở thành viện trưởng một viện đại học lâu đời tại Uganda, rồi trở thành giáo sư chính trị học từng dạy tại các đại học lớn của Mỹ như University of Michigan, Princeton và Columbia. Còn mẹ của anh, bà Mira Nair, cũng từng nhận học bổng du học tại Harvard, là một nữ đạo diễn có tiếng tăm với các phim từng được giải thưởng Cannes, Venice... và hai lần được đề cử giải Oscar. Vợ của Mamdani là một họa sĩ gốc Syria sinh ra tại Texas, cũng từ một gia đình trí thức với cha là kỹ sư và mẹ là bác sĩ.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.