Thơ Trịnh Y Thư

04/10/202521:45:00(Xem: 1066)
DinhCuong_(10)
Đinh Cường [1939-2016].



Những viên đá cuội


Tôi khước từ lời mời mọc của thời gian

về đây làm bạn với những viên đá cuội

những viên đá cuội có linh hồn

chờ đợi ngày hóa thân làm thiên sứ.


Dưới những vì sao đêm thổn thức

cho tôi ảo giác ấm áp của sự vỗ về


*

 

Những chuyến hành hương bí mật


Nhớ bàn tay mềm

ánh đèn đỏ nhấp nháy

của chiếc xe trước mặt

anh lái cẩn thận

đừng vừa lái xe vừa sờ đùi em nữa.


Tiếng thở hổn hển

giữa những nụ hôn tham lam

xung quanh trở thành mờ tối

mùi tóc ngai ngái

phong vị của tiếc nhớ hay lãng quên.

-- Trịnh Y Thư

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.