Việt Báo Xuân Nhâm ThìnNguyễn Xuân Nghĩa

‘Thông điệp Cửu Long’: Chín con rồng tụ lại từ bốn phương và nhiều kiếp...
"Cho
đến khi Cửu Long cạn dòng và Đông hải bị khóa, chín con long không thể
kêu ca mãi dưới ngàn mà có lúc vùng dậy. Nhâm Thìn có thể báo hiệu
chuyện đó...."
Đấy là chủ đề trên bìa Xuân Việt Báo năm Nhâm Thìn 2012.
Khi chuẩn bị một số báo Xuân, và từ khá lâu rồi, chúng tôi thủ vai... đầu bếp nấu bánh chưng.
"Thực
đơn" ngày Tết cho độc giả sẽ có những gì trong cái bánh chưng cổ truyền
của chúng ta? Mà thời buổi kinh tế này không thể bán đắt hơn một cái
bánh chưng ở ngoài chợ được. Muốn như vậy thì đi chợ ra sao, tìm ra
những phẩm vật gì của các tác giả nào, từ những dữ kiện và hình ảnh nào
trong văn hoá và lịch sử? Có rồi thì nêm nếm và nấu nướng thế nào và
trình bày ra sao để tờ báo kịp xuất hiện trước ngày Tết... mà không hụt
trang quảng cáo nào hết!
Thành thử, cùng số báo hàng ngày vẫn phải
xuất hiện, dàn đầu bếp phụ mà lại thành chính ở sau nhà bếp vẫn lặng lẽ
chuẩn bị một món đặc sản trong năm, theo tiêu chuẩn rất kinh tế là không
được gây lỗ lã. Một "bánh chưng" bó rất chặt, có nhân có bột rất dền
rất nhuyễn, gói ngoài bìa là màu đỏ truyền thống của Việt Báo! Tuần qua,
chuyện ấy đã xong.
Việt Báo Xuân Nhâm Thìn 2012 thuộc về độc giả.
Nhưng thay mặt cho cả dàn đầu bếp, người chủ biên vẫn có bổn phận....
thở - mà không than. Than thế nào được khi thấy tờ báo xuất hiện như đã
dự tính từ đầu?
Ngay từ ban đầu, chủ đích của tờ giai phẩm - sợi dây
nối kết nội dung như cái bánh chưng phải gói cho khéo và nấu cho dền -
là trình bày được hai khía cạnh chính của cái "Việt tính".
Trên cái
trục thời gian và không gian là sự hình thành của nước Việt và dân Việt
với điểm tới của thế kỷ 21 là đồng bằng Cửu Long – chín con rồng. Nhưng,
mở ra ngoài, cái Việt tính ấy phải tồn tại và là sự gắn bó vô hình của
các thế hệ Việt Nam, từ khi Chúa Nguyễn Hoàng rời Thăng Long đi mở nước
năm xưa, cho đến sự thành đạt của di dân ngày nay.
Cái Việt tính ấy
không thu gọn vào lãnh thổ, trong Nam hay ngoài Bắc, Đàng Trong hay Đàng
Ngoài, quốc nội hay hải ngoại. Và không thể bị chia cắt bởi những biến
cố như 54 hay 75....
Ngày Tết là khi chúng ta tìm về cái chung đó
của dân tộc. Vì vậy, đi từ trang sau lên trang trước của tờ báo sẽ phải
có những đóng góp của nhiều người để thể hiện nổi điều ấy.
Nhà bếp xin được phép giới thiệu đôi chút:
Những
tác giả nổi tiếng sau 12 năm xuất hiện của giải thưởng "Viết Về Nước
Mỹ" đã cống hiến 18 bài viết khác nhau - mà không giới hạn trong chuyện
Tết. Song song, người xưa và người nay, các nhà văn nhà thơ đã quá vãng
vẫn tồn tại bên nhiều bài được viết ở bốn phương hải ngoại, và viết tại
Việt Nam. Đó là 12 tác phẩm thơ đáng nhớ - mà không chỉ có Hồ Xuân Hương
cùng Vũ Hoàng Chương – và 11 truyện ngắn xuất sắc của nhiều tác giả
khác nhau, ở trong và ở ngoài nước. Người đã ra đi như Thảo Trường hay
các tác giả vẫn còn và viết rất hay như Dương Nghiễm Mậu, Trần Nguyên
Đán, Mai Kim Ngọc và Bồ Tùng Ma!...
Đặc biệt nhất, vì nhớ đến di dân
và thế hệ trẻ của Việt Nam ở hải ngoại, giai phẩm Xuân Nhâm Thìn dành
một vị trí riêng cho "Thế Hệ Một Rưỡi" - những người đã sinh ở Việt Nam
mà sống và thành tài ở hải ngoại. Họ suy tư, sáng tác và gắn bó với cái
"hồn Việt" như thế nào trong thi ca, hội họa, thời trang, ẩm thực, điện
ảnh, v.v...? Rất hay và rất lạ!
Nhiều người đã lo rằng rồi đây số
người đọc và viết tiếng Việt ở bên ngoài sẽ ít dần. Vì độc giả quên dần
ngôn ngữ của mẹ đẻ, truyền thông Việt ngữ sẽ không có tương lai, hoặc
trở thành nơi tung hoành của truyền thông hay phong cách sinh hoạt ở
trong nước.
Sự thể hình như hơi khác, độc giả mà đọc Đinh Linh hay
Lại Thanh Hà và rất nhiều tác giả thuộc lớp trẻ thì sẽ thấy. Và đọc
Trương Ngọc Bảo Xuân của "Viết Về Nước Mỹ" thì còn thấp thoáng nhìn ra
một Hạm trưởng gốc Việt trên hàng không mẫu hạm CVN70.
Thời sự cứ
hay nhắc đến chiếc Carl Vinson lớn lao đó trong các chuyến hải hành bảo
vệ an ninh và cứu hộ nạn nhân thiên tai trên thế giới. Ít ai ngờ rằng
chỉ huy chiến hạm ấy lại có con rồng Long Mỹ - tên thật của viên hạm
trưởng. Con nhà di dân đất Cửu Long đấy!
Thật ra, dưới vòm trời này mọi người chúng ta đều là con cháu di dân.
Không
ai sống mãi trên bờ nước năm xưa của Lạc Long Quân và bà Âu Cơ, hay của
nàng Tiên Dung cùng với Chử Đông Tử! Khi ra đi, từ Việt Trì, Phú Thọ
xuống Nam Định, Ninh Bình, từ Thăng Long vào Thuận Hoá hay Bình Định, An
Giang, rồi từ Sàigon qua Úc qua Mỹ, v.v... chúng ta đem theo những gì?
"Đi,
hành trang có niềm tin, quyển thơ Nguyễn Trãi và hình vợ con". Một nhà
thơ viết như vậy từ lâu lắm rồi. Rất lãng mạn mà thực tế - vì hành trang
là cả di sản của nhiều đời kết tụ trong tim.
Hành trang đó tiếp tục
được đời sau nuôi dưỡng và trở thành một phần hồn của những người không
thể quên được cái Việt tính của mình, dù có là công dân thành đạt trên
xứ lạ. Với con rồng Đào Duy Từ năm xưa - người hay ngâm khúc Ngọa long
cương – thì Phú Xuân là xứ lạ đấy! Với nhiều người tỵ nạn đời nay thì xứ
lạ năm xưa đã trở thành quen, nhưng con cháu họ vẫn không quên gốc cũ.
Nói
đến di dân và nhìn ra ngoài, thiên tài đa diện của nhân loại là
Rabindranath Tagore thật ra cũng là cháu chắt di dân. Chuyện vĩ đại của
ông không chỉ là thơ, là họa, là nhạc đã và còn đang được thế giới ca
tụng 150 năm sau khi ông ra đời. Chuyện vĩ đại là thơ của ông trở thành
quốc ca của ba quốc gia có lúc không đội trời chung vì đi theo ba tôn
giáo khác nhau!
Cái "riêng" của ba nước vì lý do chính trị hay tôn giáo và cái "chung" của lời ngợi ca con người, cái nào mới là vĩnh cửu?
Việt
Báo Xuân Nhâm Thìn "bỗng dưng" nhắc đến Tagore vì cái chung tuyệt đẹp
này. Nhân tiện để ta cùng nhìn lại Ấn Độ, hay các nền văn hoá khác, kể
cả những hoạn nạn của Trung Hoa khi đi vào thời hiện đại từ trăm năm nay
mà hình như vẫn chưa tới!
Sau khi liếc qua một số đề tài thời sự
không thể thiếu, dù là trong một tờ báo Xuân, may ra mình sẽ hiểu được ý
nghĩa của chín con rồng Cửu Long, và thấy rằng năm Nhâm Thìn này sẽ có
rất nhiều chuyện lạ!
Lời cuối vẫn là lời cảm tạ quý độc giả và thân
chủ cùng các thân hữu đã góp phần thực hiện cái "bánh chưng" đặc biệt
này của Việt Báo. Và thay mặt toàn ban biên tập và trị sự xin được kính
chúc mọi người trong chúng ta một năm mới an vui, thái hoà.