Bài viết về nước Mỹ sau đây gồm hai phần: bản Việt ngữ do Bà Liên Hoa -
Nguyễn Thị Huệ, một nhà giáo thuộc lớp tuổi 80, chuyển dịch từ nguyên
tác anh ngữ Two Halves của Kevin Huy Phạm, một sinh viên thuộc lớp tuổi
20, đang sửa soạn chương trình PhD tại UC Riverside.
Tác giả lần đầu góp bài cho Viết Về Nước Mỹ sau dịp Lễ Mẹ. Bài được
chuyển đến bằng điện thư, với lời ghi “Viết theo lời kể của chị N.T.L”.
Mong Tôn Nữ Huyền Trang sẽ tiếp tục viết và bổ tục ít dòng sơ lược tiểu
sử cùng địa chỉ liên lạc.
Tác giả là cư dân hưu trí tạ tiểu bang Oklahoma, đã tham dự Viết Về Nước
Mỹ từ 2007. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà là "Cha Con Mỹ Hoá."
Bài viết mới của bà là tự sự một bà ngoại ở Mỹ.
Tác giả là một nhà văn có nhiều tác phẩm đã phổ biến trên các tạp chí
văn chương hải ngoại. Nhiều sáng tác của Trịnh Thanh Thuỷ hiện có trên
Tạp Chí Da Màu (damau.org.com).
Đôi bạn tác giả Hoàng Trần - Thanh Mai đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận
giải tác giả xuất sắc Viết Về Nước Mỹ 2008. Là cư dân Minnesota, Hoàng
Trần hiện làm việc trong ngành bưu điện.
Mr. Bond là bút hiệu của David Huỳnh, cư dân Los Angeles, từng nhận giải
Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012 với loạt bài kể chuyện câu cá đủ loại,
câu từ Nam đến Bắc Cali, qua Alaska, sang Mễ, câu về tới VN hay qua tận
Thái lan... rồi chuyện đi lặn bắt bào ngư, bắt tôm hùm, và đi săn “hàng
khủng” cá Tầm (Sturgeon) trên Delta Bắc Cali. Sau đây là bài mới của
ông.
Tác giả lần đầu góp bài cho Viết Về Nước Mỹ bằng điện thư, ghi vắn tắt
“by Duc Nguyen,” tên và họ không đánh dấu chữ Việt. Bài viết là một
truyện ngắn tinh tế về những ngày giờ cuối của một cựu quân nhân VNCH,
cựu tù cải tạo, sau 23 năm định cư theo diện H.O tại Hoa Kỳ. Mong Duc
Nguyen sẽ tiếp tục viết và bổ túc dùm ít dòng sơ lược tiểu sử cùng địa
chỉ liên lạc.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm thứ mười, 2010. Ông là một Linh mục dòng truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago, đang ở Alice Springs, Northern Territory, lo cho thổ dân vùng sa mạc đất đỏ Úc Châu. Bài viết mới của nhà văn linh mục là một truyện ngắn dành cho dịp lễ Mẹ. Bài 2 kỳ, tiếp theo và hết.
Tác giả là cư dân West Covina, Calfornia, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ.
Bài viết ngắn, thiếu chi tiết, nhưng thể hiện cách nhìn toàn diện về
cuộc đời của một bà mẹ Việt thời chinh chiến, chia lìa. Mong tác giả sẽ
có dịp góp thêm những bài viết mới với nhiều chi tiết hơn.
Tác giả là một cô giáo dạy Việt ngữ cho nhà chùa, cho biết cô “viết rất
nhiều nhưng chưa bao giờ gởi đi. Bài đầu tiên tôi gởi thử nhân ngày
Mother's day. Tôi chỉ muốn chia xẻ môt câu chuyên có thật.” Mong cô
tiếp tục viết.
Tác giả, một kỹ sư điện tử tại công ty Intel, Bắc California, đã 2 lần
nhận giải Viết Về Nước Mỹ: giải danh dự 2009, và Giải Vinh Danh Tác
Phẩm 2010. Đón năm mới 2013, mời đọc bài viết cuối năm của Khôi An kể
chuyện về thanh âm, ca nhạc.
Là con gái một quân nhân VNCH, từ bé, nàng từng nghĩ mình sẽ là vợ lính.
Sau đổi đời, trưởng thành tại Hoa Kỳ, nàng chống lại Bố để kết hôn với
một thuyền nhân. Ngày cưới đúng vào mùa giáng sinh. Năm nay, kỷ niệm 22
năm thành hôn, chàng đang trong nhà tù cộng sản tại Việt Nam.
Tác giả làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh tại nước Pháp.
Họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2011, Đoàn Thị đã bay từ Paris sang để nhận giải
Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là Giải Á Hậu. Bài viết mới,
chuyện cuối năm bên Tây vẫn đầy hương vị của Little Sàigon.
Thêm một cánh chim đầu đàn thuộc thế hệ đầu tiên của người Việt tại Hoa
Kỳ vừa từ trần: Cụ Nguyễn Văn Thịnh, vị niên trưởng của một gia đình
thuyền nhân gồm 58 người định cư tại San Diego, đã ra đi vào lúc 4 giờ
57 chiều ngày thứ Hai 17-12-2012, nhằm ngày 5-11 năm Nhâm Thìn, hưởng
thọ 83 tuổi.
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey,
Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục và trong ban giảng huấn
tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC,
Olympia, WA.
Trước 1975, tác giả là một nhà thơ quân đội, sĩ quan hải quân, từng tu
nghiệp tại Mỹ. Sau năm 1975, ông trở thành người tù chính trị và định cư
tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Ông đã tham dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ năm
đầu tiên và hai lần nhân giải, 2001 và 2012.
Tác giả là Bác sĩ Vĩnh Chánh, thuộc Hội Y Khoa Huế Hải Ngoại. Thời chiến
tranh, ông là YSĩ Quân Y Nhảy Dù. Bài viết sau đây được tác giả viết
cho Mùa Giáng Sinh năm 2012. Chuyện là thật, nhưng họ và tên các nhân
vật không hoàn toàn đúng sự thật.
Tác giả tên thật Linda Hoa Nguyễn, sinh năm 1950, đến Mỹ năm 1994 diện
tị nạn chính trị theo chồng, hiện sống ở Bắc Cali. Thư kèm bài viết, bà
cho biết “Tôi tốt nghiệp đại học ngành Early Childhood Education tại
Chapman University California hồi tháng 5, 2012 khi tôi vừa tròn… 62
tuổi.
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
Ông Năm Thơ không chắc chắn ông đã nể sợ thằng Cu Trắng tức thằng
Michael, con trai ông, bắt đầu từ lúc nào, có lẽ khi nó lên 7 tuổi, vào
đúng cái ngày ông cho hai mẹ con bà Mỹ đen Christina quá giang xe hơi
đến sở welfare, nhân dịp ông chở bà Thơ và nó đi điều chỉnh giấy tờ
nhận phiếu thực phẩm.
Từ ngày qua Mỹ trong những lúc nhàn rỗi, tôi thường mở TV đài Mỹ để tập
nghe, tập hiểu được tiếng Mỹ. Tôi thích những show vui cười của họ nhất
là cái show "Kids say kids said' gì đó của ông tài tử da đen Bill Cosby.
Tuy hiểu lõm bõm thôi song tôi cũng cảm thấy vui vui trước những câu
nói ngộ nghĩnh của trẻ con Mỹ.
Cứ mỗi lần nghe người nào đó nói họ mới đi du lịch Hawaii về với vẻ mặt
vênh váo là tôi đã thấy ghét, nhất là khi họ biết là tôi chưa từng đi
tới Hawaii lần nào thì thường lấy giọng thương hại mà khuyên bảo nọ kia.
Rằng thì là sống ở xứ Mỹ mà không đi tắm biển ở bãi Waikiki thì "Ngố"
lắm.
Vân mở mắt, nhìn quanh. Buổi sáng yên tĩnh làm sao. Căn phòng của Vân
vẫn còn chìm một phần trong bóng tối. Vân liếc nhìn cái đồng hồ báo thức
ở trên bàn gần đó, mới hơn 6 giờ sáng.
Trong dịp Lễ Tạ Ơn vừa qua, tôi được mời tới tham dự một đêm họp mặt các
bạn cũ quen thuộc. Đây là một truyền thống được tổ chức hàng năm cứ vào
dịp Lễ Tạ Ơn của các gia đình Việt Nam cư ngụ tại vùng Princeton New
Jersey. Để cho việc tổ chức đỡ tốn kém, tiết kiệm thời giờ và đỡ vất vả
trong việc bếp núc, tham dự viên mỗi gia đình tự động đem một món ăn
hoặc bánh ngọt hoặc trái cây tùy tiện.
Sáng ngày 26/11/04 tôi dậy sớm hơn mọi ngày để kịp đến điểm hẹn trước 8
giờ. Con gái cũng đã dậy lo caphê cho bố và xếp quần áo ấm vào vali, một
bộ đồ mặc đi đường vì ngoài trời rất lạnh, lại có gió lớn, nên phải mặc
như người vùng Esquimo".... Đúng 7 giờ 30 con gái đưa bố đến nhà cô
Ngoan bạn đồng nghiệp, nơi tập trung các bạn để lên đường. Anh Chương ra
đón, vợ lo dọn điểm tâm cho các bạn.
Năm mới đã và đang về , trên đất Mỹ trời đêm thật lạnh. Hắn vẫn lái xe
quanh quẩn trên đường, mặc cho một giờ đêm lững thững trôi qua. Đường
phố xe cộ vẫn qua lại khá đông, những ánh đèn đường sáng vừa đủ như len
lỏi dõi nhìn khắp nơi. Xa xa là những căn nhà được trang hoàng bằng
những dàn đèn trang trí Noel, lấp lóe đủ màu sắc như những ánh sao đêm
tỏa sáng từng lúc.
Sắp có họp mặt thân hữu này, đại hội đoàn thể kia, bốn năm cái đám cưới
được mời, mà chưa mua đủ áo quần cho mỗi lần họp mặt. Thu không bao giờ
bận lại những chiếc áo dạ hội lần thứ hai.
-Mau mau lên đi em! Nhớ mang đủ tã lót, áo ấm cho các con! Sữa nữa. Anh ra đề máy xe trước không thôi lạnh mấy nhỏ. Coi chừng ra trễ, má xuống máy bay rồi, bả chửi chết
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
Ngoài hiên mưa vẫn đang rơi, dai dẳng không dứt. Hạt mưa như cứ lắp đi
lại một bản tình ca buồn, buồn thật buồn, đã đôi lần làm nàng bật khóc.
Nàng khóc vì nàng cảm thấy cô đơn và buồn tủi pha lẫn sự hối tiếc.
Nàng ngồi một mình trong căn nhà với đầy đủ tiện nghi vật chất nhưng
thật vắng vẻ và cô tịch.
Bà Thu góa bụa từ bốn năm nay và cảm thấy cuộc đời vô vị. Đứa con gái ra
trường lương cao, thường khuyên mẹ nghỉ làm. Người em gái duy nhất sống
ở Sài gòn cũng khá giả không cần bà giúp đỡ. Với số tuổi 55, bà tự cho
mình già và không còn tha thiết đến chuyện tái giá.
Bạn vợ tui, chị Huyền, năm nay trạc tuổi ngũ tuần. Tuổi ngũ tuần là tuổi
chân yếu tay run, ở Việt nam, đã từ giã công việc, lui về vườn cho con
cháu săn sóc. Vậy mà, chị Huyền lấy bằng " neo", đi làm hàng ngày, đời
sống càng lúc càng sung túc.
Phái đoàn chúng tôi gồm 80 người, già trẻ lớn bé đủ cả, tuổi từ 9 đến
82. trong số du khách có 2 người bạn mỹ, phu quân của 2 bà. Xuất sứ đa
số tại vùng nam Cali. Họ là những người việt Nam thành công trên đất
cờ hoa, con cái đã trưởng thành , có sự nghiệp.
- Con bảo đảm với má là Phương vừa đẹp vừa nết na, lại là sinh viên xuất
sắc trong lớp con phụ trách. Cô ấy ăn nói lịch thiệp lắm, gái Hà Nội mà
má. Còn bà nội của Phương thì rất mực chiều nàng. Hôm nào con gởi ảnh
của Phương về cho má xem.
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho
biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy,
muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ
thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì
không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc
này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám
cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái
vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là
chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như
'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì
thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược,
gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi
im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè
lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose,
nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố
Ngàn Hoa.
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm.
Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu
khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng
Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành
phố Compton ở California.
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng
xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là
hạnh phúc nhất.
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu
trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào
Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Bài viết về nước Mỹ sau đây gồm hai phần: bản Việt ngữ do Bà Liên Hoa -
Nguyễn Thị Huệ, một nhà giáo thuộc lớp tuổi 80, chuyển dịch từ nguyên
tác anh ngữ Two Halves của Kevin Huy Phạm, một sinh viên thuộc lớp tuổi
20, đang sửa soạn chương trình PhD tại UC Riverside.
Tác giả lần đầu góp bài cho Viết Về Nước Mỹ sau dịp Lễ Mẹ. Bài được
chuyển đến bằng điện thư, với lời ghi “Viết theo lời kể của chị N.T.L”.
Mong Tôn Nữ Huyền Trang sẽ tiếp tục viết và bổ tục ít dòng sơ lược tiểu
sử cùng địa chỉ liên lạc.
Tác giả là cư dân hưu trí tạ tiểu bang Oklahoma, đã tham dự Viết Về Nước
Mỹ từ 2007. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà là "Cha Con Mỹ Hoá."
Bài viết mới của bà là tự sự một bà ngoại ở Mỹ.